21/2/11

Một nửa

Thượng đế tạo ra cuộc đời là một nửa

 Một nửa niềm vui, một nửa tình yêu

 Một nửa nỗi buồn cộng một nửa hắt hiu

Chắt lại cho một nửa con người đang hối hả

 

 Nhịp sống nặng vốn từng cơn vất vả

Một nửa em vẫn tìm một nửa anh

 Mỗi nhịp đời qua anh bước rất nhanh

Có khi nào bỏ qua cái gọi là một nửa?

 

 Một thoáng khựng em chần chừ lần lựa

 Một nửa của mình hay một nửa của ai

 Rụt rè e sợ mắc một lỗi sai

Em sợ hạnh phúc dành cho em một nửa.







st

19/2/11

Viết cho bạn


Mấy hôm nay lo
ổn định tkb rồi tranh thủ vào viện thăm bạn chẳng có thời gian rảnh nửa. Cứ mổi lần mở miệng nói về là bạn lại cầm tay níu lại thấy thương. Nhìn bạn có ai ngờ là thời gian còn lại của bạn chỉ còn tính từng giờ, từng khắc, bạn rất lạc quan, bạn vẩn luôn tin rằng mình sẽ qua khỏi. 
Mổi đêm cơn đau nhức giằng xé thân thể bạn, khiến bạn chẳng thể nào nằm yên.Thương bạn lắm. Chiều nay nghe kết quả xét nghiệm của bạn mà đau lòng. 
Mọi người thì vẩn đang giấu bạn kết quả xét nghiệm, lúc chiều mẹ bạn nói mọi thứ đã trở lại bình thường rồi chỉ cần lo châm cứu cho đôi chân cử động lại là được. Đừng trách mẹ nhé bạn tôi, bởi mọi người chỉ mong bạn giứ vững tinh thần, luôn lạc quan và vui vẽ trong thời gian còn lại của cuộc đời mà thôi. Dẩu biết vậy nhưng chắc chắn sức khỏe  trong người ra sao bạn sẽ là người rỏ hơn ai hết, quan sát thái độ của mọi người chắc bạn cũng cảm nhận được điều gì đó,vậy mà bạn mình vẩn lạc quan lắm, bạn thường hay nói mai mốt bạn lại trở về trường học tiếp, rồi bạn sẽ tốt nghiệp, rồi bạn sẽ trở thành một cử nhân công nghệ thông tin, bạn sẽ ra đi làm, bạn sẽ tự thân qua chở mình đi uống cà phê. Nghe bạn nói mà đứa nào cũng xót xa, số phận sao quá nghiệt ngã với bạn, bạn còn quá trẻ, còn quá nhiều ước mơ...

Giờ ngồi viết những dòng này càng thấy khâm phục ý chí trong bạn, đau đớn là vậy nhưng bạn luôn tươi cười, bạn vẩn nói không đau gì cả, nếu không có ý chí và sự lạc quan này đứa nào cũng biết bạn chẳng thể cầm cự đến ngày hôm nay. Cố lên nhé, bạn tôi, đừng phụ lòng tin của mọi ngươi nhé!