13/5/12

Viết cho ngày của mẹ


13/5 năm nay là ngày của mẹ. Post cái này để chia sẽ với mọi người, không biết ai đó đọc được có cảm xúc gì không nhưng Nắng mổi lần đọc lại là mắt rưng rưng...đọc để yêu và thương Mẹ nhiều hơn…


*****Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. do chính lẽ chỉ một con mắt. đầu đề để bạn trong lớp chế giễu, châm chọc tôi.

Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để nuôi tôi ăn học. Một lần đến trường tìm tôi khiến tôi phát ngượng. Sao lại thể làm như thế với tôi? Tôi đi, ném cho một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến. Ngày hôm sau, một trong những đứa bạn học trong lớp la lên: "Ê, tao thấy rồi. Mẹ mày chỉ một mắt!". Tôi xấu hổ chỉ muốn chôn mình xuống đất. Tôi chỉ muốn biến mất khỏi cuộc đời tôi. Ngày hôm đó đi học về tôi nói thẳng với : "Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười!".Mẹ tôi không nói . Còn tôi, tôi chẳng để ý đến những lời nói đó, lúc ấy lòng tôi tràn đầy giận dữ. Tôi chẳng nghĩ đến cảm xúc của mẹ. Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi nhà, không còn liên hệ với mẹ tôi. vậy, tôi cố gắng học hành thật chăm chỉ, sau cùng, tôi được một học bổng để đi học ở Singapore. Sau đó, tôi lập gia đình, mua nhà mấy đứa con. Vợ tôi con nhà gia thế, tôi giấu nàng về mẹ của mình, chỉ nói mình mồ côi từ nhỏ. Tôi hài lòng với cuộc sống, với vợ con những tiện nghi vật chất tôi được ở Singapore. Tôi mua cho mẹ một căn nhà nhỏ, thỉnh thoảng lén vợ gửi một ít tiền về biếu , tự nhủ thế đầy đủ bổn phận. Tôi buộc mẹ không được liên hệ với tôi.

Một ngày kia, mẹ bất chợt đến thăm. Nhiều năm rồi không gặp tôi, thậm chí cũng chưa bao giờ nhìn thấy các cháu. Khi thấy một già trông vẻ lam đứng trước cửa, mấy đứa con tôi đứa cười nhạo, đứa hoảng sợ. Tôi vừa giận vừa lo vợ tôi biết chuyện, hét lên: "Sao dám đến đây làm con tôi sợ thế? Đi khỏi đây ngay!". Mẹ tôi chỉ nhỏ nhẹ trả lời: "Ồ, xin lỗi, tôi nhầm địa chỉ!" lặng lẽ quay đi. Tôi không thèm liên lạc với trong suốt một thời gian dài. Hồi nhỏ, mẹ đã làm con bị chúng bạn trêu chọc nhục nhã, bây giờ mẹ còn định phá hỏng cuộc sống đang của con hay sao?

Một hôm, nhận được một thư mời họp mặt của trường gởi đến tận nhà, tôi nói dối vợ phải đi công tác. Sau buổi họp mặt, tôi ghé qua căn nhà của mẹ, hơn muốn thăm mẹ.

Mấy người hàng xóm nói rằng mẹ tôi đã mất vài ngày trước đó do không thân nhân, sở an sinh hội đã lo mai táng chu đáo.

Tôi không nhỏ được lấy một giọt nước mắt. Họ trao lại cho tôi một thư mẹ để lại cho tôi:

"Con yêu quý,
Lúc
nào mẹ cũng nghĩ đến con. Mẹ xin lỗi về việc đã dám qua Singapore bất ngờ và làm cho các cháu phải sợ hãi. Mẹ rất vui khi nghe nói con sắp về trường tham dự buổi họp mặt, nhưng mẹ sợ mình không bước nổi ra khỏi giường để đến đó nhìn con. Mẹ ân hận đã làm con xấu hổ với bạn trong suốt thời gian con đi họcđây. Con biết không, hồi con còn nhỏ xíu, con bị tai nạn hỏng mất một bên mắt. Mẹ không thể ngồi yên nhìn con lớn lên chỉ một mắt, nên mẹ đã cho con con mắt của mẹ. Mẹ đã bán tất cả những mẹ để bác sĩ có thể thay mắt cho con, nhưng chưa bao giờ mẹ hối hận về việc đó. Mẹ rất hãnh diện con đã nên người, mẹ kiêu hãnh những mẹ đã làm được cho con. Con đã nhìn thấy cả một thế giới mới, bằng con mắt của mẹ, thay cho mẹ

Mẹ yêu con lắm,


Mẹ
...".*****


Con dù lớn vẩn là con của Mẹ

Đi suốt đời lòng Mẹ vẩn theo con...


******

Khi 1 tuổi, Mẹ cho ăn tắm cho bạn, còn bạn thì khóc cả đêm.
Khi 2 tuổi, Mẹ tập cho bạn đi những bước đầu tiên, khi đi được thì bạn lại bỏ chạy đi mất khi Mẹ gọi.
Khi 3 tuổi, Mẹ nấu cho bạn những món ăn với tất cả tình yêu thương thì bạn đáp lại bằng cách hất chén đĩa xuống sàn nhà.
Khi 4 tuổi, Mẹ đưa cho bạn những cấy bút chì màu, bạn lại dùng chúng đi bôi trét vẽ bậy khắp nơi.
Khi 5 tuổi, Mẹ mặc áo đẹp cho bạn đi chơi còn bạn lại tìm cách lăn trên đất bẩn.
Khi 6 tuổi, Mẹ dẫn bạn đến trường, còn bạn cứ mãi cằn nhằn: "con không đi học đâu!"
Khi 7 tuổi, Mẹ mua cho bạn nhiều đồ chơi để rồi bạn lại vứt chúng lăn lóc khắp nơi.
Khi 8 tuổi, Mẹ mua cho cây kem bạn ăn làm chảy kem ướt hết vạt áo.
Khi 9 tuổi, Mẹ thuê giáo dạy đàn cho bạn còn bạn thì luôn phụng phịu miễn cưỡng tập đàn.
Khi 10 tuổi, Mẹ cả ngày lái xe đưa bạn đi hết nơi này đến nơi khác vui chơi cùng bạn , mỗi khi tới nơi bạn nhảy ra khỏi xe chẳng bao giờ ngoái đầu nhìn lại.
Khi 11 tuổi, Mẹ đưa bạn bạn của bạn đi xem phim, bạn lại đi chọn chỗ ngồi cách Mẹ mấy dãy ghế để gần bạn mình hơn.
Khi 12 tuổi, Mẹ dặn bạn đừng xem TVquá nhiều, còn bạn thì đợi cho đến khi Mẹ rời khỏi nhà mới mở TV xem cho thỏa thích.
Khi 13 tuổi, Mẹ nói: "Để Mẹ cắt tóc cho con," bạn trả lời: "Mẹ không khiếu thẩm mỹ."
Khi 14 tuổi, Mẹ trả tiền cho bạn đi trại một tháng, còn bạn lại quên chẳng hề viết cho Mẹ một tấm thiệp từ chỗ nghỉ .
Khi 15 tuổi, Mẹ bạn đi làm về mong bạn ôm hôn Mẹ, còn bạn thì đóng chặt cửatrong phòng riêng.
Khi 16 tuổi, Mẹ khuyên bạn để tâm học hành tạo dựng tương lai, còn bạn thường xuyên đi chơi mỗi khi hội.
Khi 17 tuổi, trong khi Mẹ mong chờ một hồi âm điện thoại quan trọng thì bạn ôm điện thoại trò chuyện suốt buổi.
Khi 18 tuổi, Mẹ đã rơi lệ vui mừng trong ngày lễ tốt nghiệp trung học của bạn, còn bạn thìlại vui chơi với bạn cho đến sáng hôm sau mới về nhà.
Khi 19 tuổi, Mẹ đau lòng khi bạn muốn rời khỏi tổ ấm để mướn nhàriêng.
Khi 20 tuổi, Mẹ hỏi bạn về người yêu, bạn trả lời: "Đó không phải việc của Mẹ!"
Khi 21 tuổi, Mẹ gợi ý về định hướng sự nghiệp trong tương lai, đáp lại bạn nói: "Con chẳng muốn giống như Mẹ!"
Khi 22 tuổi, Mẹ dự lễ tốt nghiệp đại học của bạn, sau buổi lễ bạn hỏi ngay: "Liệu Mẹ thể trả tiền cho chuyến du lịch của con không"
Khi 23 tuổi, Mẹ đến thăm bạn, còn bạn luôn tìm cách tránh cảm thấy ngượng ngùng trước bạn .
Khi 24 tuổi, Mẹ gặp người yêu chưa cưới của bạn nhắc nhở hai bạn về chuyện gia đình, bạn nhăn nhó càu nhàu: "Thôi Mẹ!"
Khi 25 tuổi, Mẹ giúp trả tiền đám cưới của bạn rồi Mẹ khóc nói với bạn rằng: "Mẹ yêu thương con biết bao!"
Khi 30 tuổi, Mẹ ước ao cháu để bồng bế, bạn trả lời Mẹ: "Thời nay mọi điều đã khác!"
Khi 40 tuổi, Mẹ rủ bạn đi mừng sinh nhật nôị của bạn, còn bạn trả lời: "Bây giờ con rất bận!"
Khi 50 tuổi, Mẹ sức khỏe đã yếu dần muốn bạn thường xuyên đến chăm sóc, trong khi bạn đang phải mải tìm đọc cuốn sách: "Những gánh nặng cha mẹ phải chịu đựng khi nuôi con."
. . . rồi một ngày kia, Mẹ âm thầm nhắm mắt ra đi. Một cảm giác chưa bao giờ xảy ra với bạn trước đó: bạn như thấy sấm chớp nổ tung trong tim mình.

Bạn
đã mất hết cả một bầu trời yêu thương trong đời người...

Bạn
ơi! Nếu Mẹ bạn vẫn cònbên bạn hôm nay, bạn đừng quên hãy yêu Mẹ hơn bao giờ hết nhé. Hãy tranh thủ về thăm mẹ trong khi thời gian. Một lời nói yêu thương không thôi cũng chưa đủ để đáp lại tình thương yêu của mẹ dành cho mình đâu. Nếu Mẹ bạn không còn nữa thì hãy luôn tưởng nhớ đến tình yêu biên Mẹ đã dành cho bạn. Hãy nhớ luôn yêu thương Mẹ bạn chỉ một người Mẹ duy nhất trong suốt cuộc đời mình...

Ai đang làm những điều sai trên hãy sửa lại mình khi chưa quá muộn pạn nhé bởi người ta nói rằng "trái tim người mẹ là một vực sâu thăm thẳm và ở dưới đáy ta luôn tìm thấy sự tha thứ" mà...




ST

3/5/12

Một thời


một thời mình đã nắm tay nhau
Đi dọc n trường vươn đầy hoa sữa
Ngây ngất quá nên nghẹn từng hơi thở
Dại khờ ơi! Mình đã nói đâu. 
một thời mình nhìn trong mắt nhau
Bao ý định chẳng đứa nào dám nói
Điều thầm kín sợ hóa thành nông nổi
Vội làm chi khi thu mới bắt đầu. 
một thời mình cứ đợi chờ nhau
Cứ ý tứ nên cuối cùng dang dở
Mùa thu qua không còn hoa sửa
Cánh cửa thời sinh viên lặng lẽ khép vào. 
một thời mình kịp nói đâu
Em ngồi khóc tôi dại khờ quá đổi
Mình yêu nhau không dám nói
Để tim đau nuối tiếc độ thu về...





ST