19/3/13

Ma kết của mình!

Em- Một Ma Kết, cứ theo ý của em thì là một Ma Kết cổ điển.
Em lạ lùng, lạ lùng ngay với chính bản thân mình. Em khó hiểu và không phải ai bước vào cuộc sống của em có thể hiểu hết được những suy nghĩ trong đầu em. Cũng phải thôi, vì đôi khi em còn không hiểu nổi mình. Em suy nghĩ quá nhiều, về mọi thứ xung quanh em… Nhiều khi thì như một đứa trẻ ngây ngô, nhiều lúc như phức tạp hóa mọi chuyện như một người lớn tuổi đã hứng chịu quá nhiều sóng gió cuộc đời…
Em không thích những nơi quá đông đúc và xô bồ. Khoảng tâm hồn em là căn phòng nhỏ với những giai điệu không lời êm ái… Em đắm chìm, em thả hồn và em suy nghĩ miên man… Chỉ có những lúc như thế, em mới là chính em:)
Em quá nhạy cảm, chỉ một câu chuyện nhỏ về cuộc sống, một bản nhạc buồn, một mảnh đời không may mắn… khi kể về tất cả, khi lắng nghe chúng… Nước mắt em cứ thế lại rơi. Dù em không phải là một đứa luôn muốn tỏ ra yếu đuối trước mặt người khác. Em đã học cách kìm chế bản thân rất nhiều… Nhưng đâu phải những gì em muốn đều được… Chỉ trách vì sao em lại quá nhạy cảm đến thế…
Cũng vì em quá nhạy cảm nên em luôn để ý tới ánh mắt và hành động của những người xung quanh và tự đoán được ý nghĩ của họ về mình. Nếu như em nhận được một sự thờ ơ, lãnh cảm của người đối diện; em sẽ sẵn sàng phớt lờ người đó đi và coi như họ không tồn tại. Ma kết lạ lùng quá nhỉ Cũng đúng thôi… vì em không chấp nhận bất cứ ai coi thường mình, vì lòng tự trọng của em quá cao ( Đây là với những người không thân quen)
Còn với những người bạn thân, em lại như một đứa trẻ, nhiều lúc ngây ngô và nhảm nhí đến phát bực. Mọi người luôn hỏi vì sao em hay cười thế? Lúc nào em cũng cười. Hình như chẳng có chuyện gì làm em buồn. Nhưng không phải, em cũng có những lúc im lặng đến khó chịu. Lúc đó chính là lúc em đang buồn, đang suy nghĩ mà em không nói ra đó thôi… Nhưng có bạn bè dù buồn mấy em cũng lại quên đi nhanh. Gói nó chặt ở một góc nào đó… Khi một mình em lại tự lôi ra và hành hạ bản thân mình… Em thật ngu ngốc quá mà…
Nhìn em, có người lại nghĩ em đã sống rất tốt, sống rất vui, dường như chẳng có điều gì gây tổn hại cho em… Nhưng tất cả, tất cả những thứ mà người ngoài nhìn thấy, tất cả chỉ là lớp vỏ bọc để bảo vệ một tâm hồn già cỗi và yếu ớt. Em- chính là một Ma Kết yếu đuối… Em không cứng rắn và sắt đá như ai kia tưởng theo lẽ vốn có, mà thời gian đã mài giũa em, những khó khăn, những vấp ngã trong cuộc sống đã giúp em mạnh mẽ đến không tưởng… Để rồi cho tới khi trưởng thành, với những nỗi buồn, em có thể thoát khỏi nó, thật nhanh chóng…
Em quá đa nghi. Em nghi ngờ về tất cả và em luôn đề phòng. Em không tin bất kì ai vì em luôn sợ bị tổn thương… Lúc đó em sẽ khổ sở lắm… Em phải vật lộn với những nỗi đau, chỉ một mình em hứng chịu. Em nghi ngờ mọi thứ vì em sợ một ngày nào đó người ta sẽ phản bội mình mà đi…
Với những người em tin tưởng em luôn hết mình vì họ. Em trải lòng mình, em tâm sự với họ về tất cả, về cuộc sống của em… Đây cũng giống như một cách em tự giúp tâm hồn mình trở nên thanh thản hơn…
Em là người thẳng thắn, em không hề thích những thứ nửa vời, mập mờ khó đoán. Em ghét sự im lặng nhưng nhiều khi chính em lại là người im lặng đến phát rợn…
Với em, gia đình luôn là số một. Và không lạ khi nói em yêu chính bản thân của mình nữa
Em thích làm đẹp cho những thứ xung quanh mình. Em thích được trang trí những góc nhỏ trong phòng, thích tự tay làm mọi thứ ( nhưng khả năng lại không cho phép), đôi khi em lại thích nấu ăn và tự nghĩ ra đủ thứ món :))
Nhiều khi, với công việc, em quyết tâm và em tận tụy đến không tưởng; nhưng một khi hứng thú đã không còn thì em lại vứt nó một cách phũ phàng và không hề đoái hoài. Trong những lúc như thế, dù có người thúc giục em, thì em cũng mặc kệ…
Em thích được mọi người công nhận những gì mình làm… :)) Không phải em thích khoa trương mà đơn giản em thấy vui và tự hào về những gì mình đã đạt được. Ví dụ như em nấu một món ăn ngon và em muốn có người ăn nó và khen nó :)) Hay tồi tệ hơn thì cũng nên ăn nó, dù chán đến mấy cũng cố nuốt và gật đầu cho rằng em đã cố gắng rồi :”>
Em là vậy đấy, có ngồi kể hết một ngày cũng không xong về câu chuyện của em- một nữ Ma Kết phức tạp....

............
uwh. phức tạp thât. tại sao lại có thể bắt gặp con người mình đây nh, chỉ có điều m ko viết được hay như thế. một thoáng suy nghĩ...






st

10/3/13

front of the class,

Vừa xem xong cái này. Nhẹ nhàng thôi nhưng đáng để suy nghĩ đấy nhé! cho nhũng ai còn đang thiếu niềm tin vào cuộc sống. Tất cả chúng ta đều không thể lựa chọn thời gian mình sinh ra, hoàn cảnh mình chào đời nhưng tất cả chúng ta đều có thể lựa chọn cho mình cách sống, thái độ sống, chấp nhận hay cố gắng thay đổi những điều sẵn có để làm nên một cuộc đời khác theo ý nguyện của mình. tất cả đều là sự lựa chọn!




2/3/13

Lặng!

Cái gì cũng phải đủ nhé. bình yên quá chưa chắc đã hay đâu. Đủ yêu thương, đủ mất mát, đủ giận hờn để biết mình lớn khôn sau những lần trẻ dại nửa nhé tôi ơi!
...
......
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình lại mất nhiều thời gian của cuộc đời mình ở các sân bay đến thế .Tôi vừa thích lại vừa ghét việc đó!?!! Tôi thích được ngắm nhiều người. Nhưng đó cũng là lý do tôi ghét khi phải nhìn mọi người "chào" và "tạm biệt". Nó làm tôi xúc đỘng đến phát mệt. Cho nên, mỗi khi gặp 1 thử thách trong cuộc sống, tôi vẫn thường ra sân bay thành phố nhìn mọi người "tạm biệt". Để tôi thấy rằng mình vẫn hạnh phúc khi không phải nói lời chia tay với những người thân yêu của mình.
Nhìn mọi người cố níu kéo nhau, khóc... tôi cảm thấy mình còn rất nhiều điều quý giá khác. Những gia đình, những người yêu nhau cuối cùng cũng phải xa cách, nhìn họ sải rộng cánh tay để nắm tay nhau, cho đến khi chỉ còn 2 đầu ngón tay của 2 người chạm vào nhau... đó là những hình ảnh mãi mãi nằm trong tâm trí tôi.
Và tôi cũng học được nhiều điều từ những giây phút "tạm biệt " đấy.
Có 1 lần, tôi nghe loáng thoáng tiếng 2 cha con đang bên nhau trong những phút giây cuối cùng. Họ ôm nhau và người cha nói: "Ba yêu con, ba chúc con đủ". Rồi cô gái đáp lại: "Con cũng yêu ba rất nhiều và chúc ba đủ".
Và cô gái quay đi, tôi thấy người cha cứ đứng nhìn theo, thấy ông ấy muốn và cần khóc. Tôi lại gần, nhưng lại không muốn xen vào giây phút riêng tư của ông ấy nên không nói gì. Bỗng ông quay lại chào tôi và:
- Đã bao giờ anh nói lời tạm biệt với 1 người, và biết rằng mãi mãi không gặp nữa?
- Xin ông cho tôi hỏi, có phải ông vừa vĩnh biệt với con gái ông? Tại sao vậy?
-Tôi già rồi, mà con tôi sống cách tôi đến nửa vòng trái đất - Người cha nói - Thực tế, tôi biết lần sau con tôi quay về đây nhưng lúc đó có thể tôi đã mất.
- Khi tạm biệt con gái ông, tôi nghe ông nói: "Ba chúc con đủ". Tôi có thể biết điều đó có ý nghĩa gì không?
Người cha già mỉm cười:
- Đó là lời chúc gia truyền của gia đình tôi, đã qua nhiều thế hệ rồi - Nói đoạn ông dừng lại, ngước nhìn lên cao như thể cố nhớ lại từng chi tiết, và ông cười tươi hơn - Khi tôi nói: "Ba chúc con đủ", tôi muốn chúc con gái tôi có cuộc sống đủ những điều tốt đẹp và duy trì được nó.
Rồi ông lẩm nhẩm đọc:


"Ba chúc con đủ ánh sáng mặt trời để giữ cho tâm hồn con trong sáng. Ba chúc con đủ hạnh phúc để giữ cho tinh thần con luôn sống. Ba chúc con đủ những nỗi đau để biết yêu quý cả những niềm vui nhỏ nhất. Ba chúc con đủ những gì con muốn để con hài lòng. Ba chúc con đủ mất mát để con yêu quý những gì con có. Và ba chúc con đủ lời chào để có thể vượt qua được lời "tạm biệt" cuối cùng.

Ông khóc và quay lưng bưóc đi.


Tôi nói với theo "Thưa ông, tôi chúc ông đủ"


Vậy đó, khi các bạn đã đọc xong mẩu chuyện này, tôi cũng chúc các bạn như vậy. Chúc cho chúng ta đủ!






st