10/12/12

Xa rồi nhé, kĩ niệm!




Hôm qua. Lể tốt nghiệp. Vậy là nhóc nó đã chính thức khép lại quãng đời sinh viên tươi đẹp rồi nhỉ. Quay về trường cũ gặp lại đám bạn yêu tinh sau mấy tháng ko gặp thấy tụi nó vẩn tưng tửng như ngày nào. Anh nó bảo cuộc đời hết màu hồng rồi nha Bé, thầy nó dặn phải mạnh mẽ lên nha ko là đi làm đem tô theo mà hứng nước mắt đó. Nói vậy thôi chứ nó thấy cũng đâu có gì gọi là áp lực đâu, mấy anh chị chổ nó làm cũng dể thương lắm mà. Người hiền lành, nhân hậu dể thương như nhóc nó đây thì đâu có lý do gì để người ta bắt nạt nhỉ :))))


Chào tạm biệt nhé những tháng ngày tươi trẻ, chào tạm biệt nhé những gương mặt thân thương, những kĩ niệm chẳng thể nào quên lãng...



Tháng ngày trôi, đã qua rồi kĩ niệm
Những mộng mơ, những vui buồn có nhau
Nói gì đây khi mỗi người một lối
Những nẻo đường chẳng thể nào sánh đôi
Kĩ niệm xưa cứ nhè nhẹ thoáng trôi
Đời đôi ngã, chỉ còn hoài niệm cũ...







24/11/12

24/11

Hai năm. Mối tình đầu…hụt. Giờ người ta gọi hỏi t sao rồi. Uh thì nói rằng vẩn như ngày xưa thôi, vẫn vô tư hay cười, vẫn hậu đậu, yêu đời, vẫn hay tủi thân và vẫn hay khóc. Nói chung thì bản chất ko có gì thay đổi c. Bẳng đi một thời gian cũng khá lâu rồi tự nhiên hôm nay hắn lại liên lạc với nó.
Cũng chẳng biết tự bao giờ mà hắn và nó chơi với nhau, chỉ nghe hắn nói là ngay từ cái ngày đầu tiên bước chân vào lớp hắn đã để ý nó rồi. Mà ngày đó nó có biết hắn là ai giữa mênh mông biển người đó đâu, năm đầu nguyên cả khoa 3 lớp học chung làm sao nó bik ai là ai đâu chứ. Ùh. Kệ. Chẳng liên quan đến nó. Ngày đó đối với nó (và có khi cho đến cả bây giờ) nó vẫn miễn nhiễm với tụi con trai. Nó tự hứa là sẽ chẳng thèm dính liếu j tới tụi đấy cho mệt óc. Nó thix vô tư bay nhảy cho đời tươi trẻ ko vội gì mà vướng vào iu đương cho đau đầu. Bạn bè chung lớp đại học với nó đứa nào ít thì cũng 1, 2 mối tình nhiều thì ko biết đâu mà kể. So với tụi bạn thì nó đúng là gà thiệt, gà chính hiệu lun..ui thấy sao mà nó chắc là từ thời napoleong còn sót lại. nhưng mà nó ko mún mắc nợ ai bất cứ điều gì cả. bởi vậy mấy boy trong lớp nó ai tương tư ráng chịu chứ nó ko chịu trách nhiệm:))))
Vậy đó, nhưng rồi sau hết tất cả thấy nó vẩn là sướng nhất, tính đến hôm nay tất cả những cặp đôi mà nó từng biết thì chẳng còn sót lại cặp nào. Thấy mà chán giùm cho lũ bạn. Mới hôm rồi nó cũng vừa tư vấn tềnh iu cho một con bạn. chẳng hiểu sao tụi này thấy gì ở nó mà cứ có chuyện bùn là chạy tới tìm, mà nó nào có phải chuyên gia tâm lý, iu thì nó cũng chưa từng trải vậy mà cứ nước mắt ngắn dài thì lại tìm nó. Mà có khi cứ ngồi nghe người ta tâm sự như thế nó cũng thấy được nhiều vấn đề. Những lúc buồn có khi đơn giản người ta chỉ cần một người lắng nghe nổi lòng là đủ rồi. Bạn nó thì nhẹ lòng mà nó thì tâm trạng thật khó tả, thương. Đã vậy khi về còn bị làm phiền, anh này chắc số xui nên chọc phá đúng lúc tâm trạng nó ko vui. Trước giờ nói chuện bình thường tự dưng xui sao hôm đó nt quá sến. Đang nóng trong người thế là nạt cho im luôn. Chắc là tự ái. Mà thấy kệ, mất lòng trước khỏi mất lòng sau. Nhưng dù sao cũng thấy có lỗi thật, tội ng tự nhiên ở đâu đưa đầu ra chịu trận. Nó coi anh cũng giống như anh trai nó vậy. Mới biết nhưng nó cũng hiểu tính cách của anh được một chút. Anh không hẳn cởi mở như vẻ ngoài đã thấy, nó nhận ra 1 điều rằng thế giới nội tâm của anh quá lớn. Nó thấy hình ảnh này quen quen. Anh bước ra đời từ rất sớm chẳng như nó luôn có gia đình bảo bọc nên nó khâm phục những ai tự lập giống vậy. Mong manh giữa ranh giới của mạnh mẽ và yếu đuối, cương trực và nhẫn nhịn, ồn ào và yên lặng có lẽ là nó.
-      Mai cn nè. café nha?
-      Ko. mai đi đám cưới bà chị rùi
-      Bạn t đúng là vẩn ko có gì thay đổi nhỉ. Mún gặp bạn t khó quá
-      Mai bạn bận thiệt chớ bộ
-      Uhm
-      Hỏi thiệt nha?
-      Hỏi gì?
-      Hồi đó thix tui vậy sao ko nói
-      ừh. hồi đó nhát lắm. thích lắm nhưng mà ngại
-      saxx. biết đâu hồi đó nói giờ 2 đứa cũng thành cặp đôi hoàn hảo rồi đó
-      phải ko?
-      hehe. Thiệt bộ
-      chứ ko phải nói là bạn t trốn mất tích lun hả?
-      hehe cũng bik vậy nữa hả
-      trai trong lớp chết vì bạn t nhìu lắm đó
-      ……….
-      Ngày đó sao ko học nữa?
-      Có lý do
-      Nói nghe thử đi?
-      Muốn nghe ko?
-      ………uhm
-      Nghe rồi đừng có la ngta
-      Vậy thôi ko nghe nữa
-      ????
…………………………..
Tự  nhiên tối hôm nay ngồi rảnh rổi mún viết gì đó trước khi làng mul đóng cửa. biết bao nhiêu là kĩ niệm, nhiều cảm xúc wa…chắc phải dọn qua nhà mới rồi viết tip wa…haizzz....công tác chuyển nhà...


21/11/12

Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu

Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu
Nhưng không phải yêu nhau,
Mà là yêu người khác…

Anh sẽ nắm tay một người con gái khác

Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa

Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác…

Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc

Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em

Anh rồi cũng chẳng còn ghen,

Những chỗ không anh, em diện màu áo mới.
Tại đường phố đông người


Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau.

Có thể một ngày em mặc áo cô dâu

Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể

Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ

Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh…

Giông bão đi qua ô cửa màu xanh

Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ

Về bữa cơm, về ngôi nhà và người em yêu hơn cả
Như anh nghĩ về vợ mình, về hạnh phúc bền lâu.

Có bao nhiêu sao sáng trên đầu

Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất

Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích

Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa….

Em nghe lại những bản tình ca
Vẫn dịu dàng, vẫn thiết tha như thế
Vẫn say mê như chưa hề cũ
Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau?



st





3/10/12

Chuyện

Làng Mul này vậy là sắp sụp đổ rồi, bây giờ mổi lần vào lại thấy không khí vắng vẻ quá, thấy mọi người nô nức chuyển nhà cũng nôn nao mà dạo này nhiều chuyện lu bu quá cũng chưa tìm được chốn nao để neo đậu cho mớ bòng bông của mình. Nghĩ hay là thôi không chơi blog nửa, cứ để cho nó cuốn về dĩ vảng cùng với trang Mul luôn đi, cái gì qua đi rồi cứ để nó ngủ yên. Nhưng mà dù sao chơi blog cũng có cái hay. Những lúc rảnh rổi ngồi lật lại những điều đã  viết có khi vẩn đầy ắp cảm xúc. Câu chữ cũng sẽ lớn lên theo từng ngày. Những người mình gặp ở đây mình chẳng quen một ai nhưng họ có những sự đồng cảm giống mình, người hay xấu hổ như mình sẽ tránh tối đa những người quen biết trên mảnh đất này. Cảm xúc chỉ để cho mình và cho những người lạ nhưng ko xa. Nhiều lúc lang thang nhà này nhà kia tình cờ gặp người quen rồi né muốn chết. Mình ko thích facebook chỉ là vì mình ko thích show ra quá nhiều. Đối với mình face chỉ là sợi dây liên kết để giử liên lạc với bạn bè, mình chẳng thích viết gì vào đó cả, toàn là những chuyện xàm xí mà đem cho đám bạn mình mổ xẻ có khi cháy nhà luôn mất. Mình ko thix add ai nếu người đó mình ko hề quen, mình ko muốn tên mình chìm nổi trong dãy danh sách với những gương mặt vô cảm. Thấy bạn mình có đứa đến mấy ngàn friend mà thực ra trong cái lists dài thật dài đó có mấy ai là friend thật sự đâu, nhìn mà muốn nổ con mắt.

Dù sao đi nửa thì mình vẩn thích căn nhà màu tím của mình nhất, để hôm nào rảnh rổi kiếm cho nó cái địa chỉ khác.hix...



15/9/12

15/ 9


Ghi vào ký ức một ngày buồn. Dạo mưa trên phố Sài Gòn, lang thang trên những con đường quen thuộc. Dòng người hối hả tìm cách tránh mưa chỉ có 2 con người vẩn bình thản, chầm chậm cho những hạt mưa rớt trên vai, cho những điều muộn phiền trôi theo nước cuốn...có cái gì đó mằn mặn thấm trên môi...a friend in need is a friend indeed!!!







13/9/12

Một ngày mưa

Sài gòn sáng nay lại mưa! Cơn mưa rả rít từ tối qua vẩn chưa dứt. Đã lâu lắm rồi mới gặp lại cảnh mưa dầm như thế này. Nhớ những ngày xa xưa ở quê nó sau những cơn mưa dầm như thế, có khi kéo dài cả 2, 3 ngày, mấy anh em nó và lũ trẻ con trong xóm lại dọc theo hàng mùn, tìm trong đám cỏ mấy tổ chim non bị gió cuốn rơi xuống đường. Bên trong là những chú chim con yếu ớt bị ướt cánh nằm run rẩy, có những tổ mà chim con mới bé tí teo rơi xuống bị kiến bâu lại thấy thương lắm. Đem về nhà đặt trên giàn bếp hơ lửa cho chúng ấm lại, tiếng kêu chíp chip, khói bếp cay nồng…Trời mưa nên nhóm bếp cũng khó nữa, khói cay xè mắt mà anh em nó cảm thấy vui.
Ở vùng đất đỏ badan đó đã mưa xuống thì dơ phải biết, giầy dép, quần áo thì bê bết…ba mẹ nó nhiều khi cũng càm ràm nhưng rồi lại thôi vì thấy việc làm của tụi nhỏ cũng hửu ích, nhân hậu mà... Ngày đó mổi khi đi học về là anh em nó lại loanh quanh ngoài đám cỏ tìm bắt cào cào nuôi chim, có khi chạy ngoài nắng cả trưa đứng bóng. Ngày nhỏ thú vị thật. Mấy con chim này sau đó khôn lắm, chẳng khi nào bay đi đâu xa, loanh quanh trong vườn nhà tối đến tự động bay vào lồng ngủ. Có khi anh nó đi học gần về đến nhà là chim ở đâu bay xuống đậu trên vai, nhiều người đi đường thấy thích lắm cứ nằng nặc đòi mua cho bằng được mà anh nó không bán.
Trải qua bao nhiêu mùa mưa vườn nhà nó cứ ríu rít tiếng chim...
Nhớ lại những ngày đó thích thật… ngày đó nó mới học mẩu giáo, sau này nhà cửa mọc lên san sát rồi mấy anh nó cũng đi học xa. Thời gian thay đổi mọi thứ và bây giờ điều đó chỉ còn lại kĩ niệm. Dù sao cũng là những kĩ niệm đáng yêu thời thơ ấu, đáng nhớ để thấy cuộc đời này có nhiều ý nghĩa hơn. Bây giờ nhìn mấy đứa cháu của nó suốt ngày ăn với học, ngày 2 buổi ở trường cả 2 mất rồi, chiều về đến nhà kéo cửa sắt lại thế là chỉ ở trong nhà thôi, cho ra đường sợ bắt cóc này nọ. Chán! Mai này nó mà có con nó sẽ thả về với ông bà hết. ko những cho tụi nhỏ có tuổi thơ mà còn có thể hiểu được ý nghĩa những giọt mồ hôi mà biết cố gắng nữa… Sáng nay sao tự dưng nó cảm thấy nhớ nhà wá. Mưa!


                                                                                                                

31/8/12

Cho ngày lễ Vu Lan



Nếu một mai thấy cha già mẹ yếu
Hãy thương yêu và thấu hiểu song thân.
Những lúc ăn mẹ hay thường vung vãi
Hay tự cha không mặc được áo quần.

Hãy nhẫn nại nhớ lại thời thơ ấu
Mẹ đã chăm lo tã, áo, bế bồng.
Bón cho con từng miếng ăn, hớp sữa
Cho con nằm trong nệm ấm chăn bông.



Cũng có lúc con thường hay trách móc
Chuyện nhỏ thôi mà mẹ nói trăm lần.
Xưa kia bên nôi, giờ con sắp ngủ
Chuyện thần tiên mẹ kể mãi không ngưng.

Có những lúc cha già không muốn tắm
Ðừng giận cha và mắng mỏ nặng lời.
Ngày còn nhỏ con vẫn thường sợ nước
Từng van xin “đừng bắt tắm, mẹ ơi!”



Những lúc cha không quen xài máy móc,
Chỉ cho cha những hướng dẫn ban đầu.
Cha đã dạy cho con trăm nghìn thứ
Có khi nào cha trách móc con đâu?

Một ngày nọ khi mẹ cha lú lẫn
Khiến cho con mất hứng thú chuyện trò
Nếu không phải là niềm vui đối thoại
Xin đến gần và hãy lắng nghe cha.



Có những lúc mẹ không buồn cầm đũa
Ðừng ép thêm, già có lúc biếng ăn
Con cần biết lúc nào cha thấy đói
Lúc nào cha thấy mệt, muốn đi nằm.

Khi già yếu phải nương nhờ gậy chống
Xin nhờ con đỡ cha lấy một tay
Hãy nhớ lại ngày con đi chập chững
Mẹ dìu con đi những bước đầu ngày.



Một ngày kia cha mẹ già chán sống
Thì con ơi đừng giận dữ làm gì!
Rồi mai này đến phiên, con sẽ hiểu
Ở tuổi này, sống nữa để làm chi?

Dù mẹ cha cũng có khi lầm lỗi
Nhưng suốt đời đã làm tốt cho con
Muốn cho con được nên người xứng đáng
Thì giờ đây con cũng chẳng nên buồn.



Con tức giận có khi còn xấu hổ
Vì mẹ cha giờ ăn đậu ở nhờ.
Xin hãy hiểu và mong con nhớ lại
Những ngày xưa khi con tuổi ấu thơ.

Hãy giúp mẹ những bước dài mệt mỏi
Ðể người vui đi hết chặng đường đời.
Với tình yêu, và cuộc đời phẩm giá
Vẫn yêu con như biển rộng sông dài.

Bài thơ đã mt thi tng làm con bt khóc bây gi đc li vn thy bi hi lm. Biết rng còn có ba m đi bên con trong cuc đi này là mt nim hnh phúc ln lao. Sáng hôm nay cài bông hng đ thm trên ngc áo con đã thm nguyn cu ba m s mãi luôn mnh kho an lành và mãi mãi luôn vui vẽ bên con. đng bao gi ri xa con nhé ba m ca con!
.................





23/8/12

Thảo nguyên xanh



Và em lại trở về với vùng thảo nguyên xanh lộng gió trải dài mênh mông, xa rời ánh đèn thành phố với những ồn ào náo nhiệt và bộn bề vốn có. Em trở về với ánh trăng dìu dịu và bầu trời đầy ánh sao lấp lánh, thả hồn theo cơn gió mơn man, mặc cho nhữg âm thanh đồng nội mang mình đi xa trôi dạt về những miền kí ức đẹp đẽ.

Kí ức trong em có những lần trốn ngủ trưa rong ruổi cùng anh trai hái trái rừng nào là vú sửa, dâu rừng, ổi, xoài... nhiều nhiều lắm. Gọi là trái rừng chỉ vì nó mọc hoang dại bên bờ suối chứ chẳng phải của nhà nào và đã là cái gì thuộc về thiên nhiên hoang dã thì đều có mùi thơm đặc trưng cuả nó hết. Ngào ngạt, chan chát, rất riêng…

Kí ức trong em có những bông hoa dại mọc ven đường nào là hoa đồng đội, hoa dã quỳ. Em ko thích mùi hoa dã quỳ, nó cứ hôi hôi khó chịu làm sao nhưng em lại thích những cánh hoa mỏng manh của nó đong đưa trong nắng sớm, vàng rực rỡ. Ngày đó phía sau dãy lớp em học có những cụm cỏ gà mà ngày xưa cứ đến giờ ra  chơi là 4, 5 đứa tụm đôi tụm ba hái bông rồi chơi trò đá gà. Ngôi trường đó giờ đây đã thành trường điểm quốc gia đã ko còn đất cho những cụm cỏ gà và những cánh hoa dã quỳ nữa mà chổ nào cũng  thấy gạch men sáng bóng. Thời gian…cũng lâu rồi mà …


Ko biết từ thuở nào mà em đã nhủ lòng rằng cuộc sống em không nên có tình yêu đôi lứa khi em chưa sẳn sàng. Em nhìn đời bằng đôi mắt nồng nàn của một cô gái đang ở cái độ tuổi xuân thì, em vô tư hát vang những khúc nhạc trên đường dài lẻ bóng, Em thấy mình vẫn ngây thơ và trẻ con lắm, và lòng em nhẹ tựa cành hoa dại sẵn lòng tung cánh theo cơn gió lành.

Tình yêu của các anh trai đã nhắc em rằng yêu chỉ đem lại cho tâm tư em những ưu phiền không đáng có. Yêu làm chi em hỡi, cho những nỗi đau chạm vào đáy con tim em yếu mềm, cho nước mắt khẽ rơi trên bờ mi thật buồn, Em - cô gái yêu màu tím - màu sắc của lãng mạn, của thủy chung. Chừng ấy năm, em sống trọn vẹn cho em, cho gia đình và cho bạn bè, chưa từng nhìn theo một bước chân ai như chúng bạn…


Hôm qua sn em lần thứ 23. con bạn thân nói với em rằng nó hâm mộ em với cuộc sống tự do, nhẹ nhàng và giửa bao nhiêu vệ tinh thì em vẩn là em… mấy thằng bạn lại trách sao muốn gặp em còn khó hơn cả tổng thống… ông anh trai thì hỏi mày biết bao giờ mới lớn hả bé sao anh thấy mày vẩn trẻ con quá vậy… Biết nói sao đây nhỉ ,cuộc sống em chọn là bình yên trong thế giới bé nhỏ nhưng đầm ấm của mình. Em biết rằng trên đường đời này nhiều ngã rẽ rồi em sẽ còn nhiều khó khăn phía trước nhưng ngày hôm nay em vẩn cứ thích là con bé vô tư như em vốn đã từng. Cho một tuổi mới đầy những điều mới mẻ đang chờ em…tối nay em lại có cái hẹn mừng sn muộn với con bạn đi xa mới về…la la…đời em cứ vi vu…:))))



.....................



29/7/12

Hạ cuối

Ngày mai đây giã từ tuổi học trò
Chắc sẽ buồn như chiếc vàng rơi
Con đường nhỏ với bao nhiêu mộng ước
Sẽ chỉ còn trong ức say
Hạ cuối cùng! thôi nhé, mình chia tay
Không hờn dổi thế ai cũng khóc
Trang lưu bút của một thời đi học
Gửi bạn một chút rất riêng
Mùa hạ sang trong mưa gió mịt mùng
Trái tim nhỏ rung muôn ngàn bảo tố
Mai xa rồi ai gặp lại ai không...











16/7/12

Nhẫn nhịn để yêu thương

Cả tuần nay mình chạy ra chạy vô lăn xăn giửa trường, nhà và bệnh viện thật là khinh khủng hết biết. Đây ko phải lần đầu tiên mình bước chân vào bệnh viên nhưng trước đây chỉ thoáng qua rồi về chứ ko phải như bây giờ. Bây giờ thì đầu óc mình đủ tỉnh táo để cảm nhận và chứng kiến những số phận khác nhau trong xã hội loài người, thấy sao mà có những con người phải chịu những cảnh đời thật bạc bẽo, thật đáng thương tâm. Nói rằng nhìn lên mình chẳng bằng ai nhưng nhìn xuống cũng không mấy ai được như mình mà thấy cuộc đời mình còn hạnh phúc lắm lắm. Ngày trước đi thăm Ngọc Anh cũng chỉ thoáng qua rồi về chẳng phải túc trực 24/24 như lúc này. Chững kiến nhiều cảnh đời làm ta phải suy nghĩ. Con ngưới ta khi bình thường chẳng khi nào suy nghĩ về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống cứ xem đó như là điều hiển nhiên mình nhận được cho đến khi đụng chuyện thì mới biết những điều đó có ý nghĩa lớn lao, mới cảm nhận được giá trị đích thực của tình người, tình thân, tình gia đình. Giống như khi có thì chẳng biết quý trọng đến khi mất đi rồi mới thấy nuối tiếc. Ông anh mình giờ đây phải nằm bất động một chổ mới khát khao được ngồi dậy đi lại chạy nhảy như lúc bình thường nhưng mà đâu có được nữa, bác sĩ nói phải hơn một tháng mới có thể trở lại như xưa, nghe tội wa. Đang thanh niên trai tráng giờ phải nằm yên một chổ cho nên nhiều khi cứ hay càm ràm, nhăn nhó đủ thứ làm bực chết được. Dù vậy nhưng ngồi suy nghĩ lại mới thấy thương, dù sao lúc này tâm lý  con người ta hay bất ổn, bi quan nên có thể thông cảm được mà. Đôi khi thấy mắt ổng chớp chớp, đỏ hoe mà mình cũng rơm rớm nước mắt, ko hiểu tại sao…Nhưng mà dù sao đi nữa thì “nhẫn nhịn để yêu thương” sẽ là câu thần chú bất di bất dịch của mình lúc này. Ưh thì út sẽ rất nhẹ nhàng từ tốn chăm sóc nhé, chú 4 cứ thoải mái tỉnh dưỡng nghĩ ngơi cho mau khoẻ đi nhé. Đợi đó đến khi hết bệnh xuất viện rồi út ta sẽ tính sổ sau cho bỏ ghét…!>.<








13/5/12

Viết cho ngày của mẹ


13/5 năm nay là ngày của mẹ. Post cái này để chia sẽ với mọi người, không biết ai đó đọc được có cảm xúc gì không nhưng Nắng mổi lần đọc lại là mắt rưng rưng...đọc để yêu và thương Mẹ nhiều hơn…


*****Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. do chính lẽ chỉ một con mắt. đầu đề để bạn trong lớp chế giễu, châm chọc tôi.

Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để nuôi tôi ăn học. Một lần đến trường tìm tôi khiến tôi phát ngượng. Sao lại thể làm như thế với tôi? Tôi đi, ném cho một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến. Ngày hôm sau, một trong những đứa bạn học trong lớp la lên: "Ê, tao thấy rồi. Mẹ mày chỉ một mắt!". Tôi xấu hổ chỉ muốn chôn mình xuống đất. Tôi chỉ muốn biến mất khỏi cuộc đời tôi. Ngày hôm đó đi học về tôi nói thẳng với : "Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười!".Mẹ tôi không nói . Còn tôi, tôi chẳng để ý đến những lời nói đó, lúc ấy lòng tôi tràn đầy giận dữ. Tôi chẳng nghĩ đến cảm xúc của mẹ. Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi nhà, không còn liên hệ với mẹ tôi. vậy, tôi cố gắng học hành thật chăm chỉ, sau cùng, tôi được một học bổng để đi học ở Singapore. Sau đó, tôi lập gia đình, mua nhà mấy đứa con. Vợ tôi con nhà gia thế, tôi giấu nàng về mẹ của mình, chỉ nói mình mồ côi từ nhỏ. Tôi hài lòng với cuộc sống, với vợ con những tiện nghi vật chất tôi được ở Singapore. Tôi mua cho mẹ một căn nhà nhỏ, thỉnh thoảng lén vợ gửi một ít tiền về biếu , tự nhủ thế đầy đủ bổn phận. Tôi buộc mẹ không được liên hệ với tôi.

Một ngày kia, mẹ bất chợt đến thăm. Nhiều năm rồi không gặp tôi, thậm chí cũng chưa bao giờ nhìn thấy các cháu. Khi thấy một già trông vẻ lam đứng trước cửa, mấy đứa con tôi đứa cười nhạo, đứa hoảng sợ. Tôi vừa giận vừa lo vợ tôi biết chuyện, hét lên: "Sao dám đến đây làm con tôi sợ thế? Đi khỏi đây ngay!". Mẹ tôi chỉ nhỏ nhẹ trả lời: "Ồ, xin lỗi, tôi nhầm địa chỉ!" lặng lẽ quay đi. Tôi không thèm liên lạc với trong suốt một thời gian dài. Hồi nhỏ, mẹ đã làm con bị chúng bạn trêu chọc nhục nhã, bây giờ mẹ còn định phá hỏng cuộc sống đang của con hay sao?

Một hôm, nhận được một thư mời họp mặt của trường gởi đến tận nhà, tôi nói dối vợ phải đi công tác. Sau buổi họp mặt, tôi ghé qua căn nhà của mẹ, hơn muốn thăm mẹ.

Mấy người hàng xóm nói rằng mẹ tôi đã mất vài ngày trước đó do không thân nhân, sở an sinh hội đã lo mai táng chu đáo.

Tôi không nhỏ được lấy một giọt nước mắt. Họ trao lại cho tôi một thư mẹ để lại cho tôi:

"Con yêu quý,
Lúc
nào mẹ cũng nghĩ đến con. Mẹ xin lỗi về việc đã dám qua Singapore bất ngờ và làm cho các cháu phải sợ hãi. Mẹ rất vui khi nghe nói con sắp về trường tham dự buổi họp mặt, nhưng mẹ sợ mình không bước nổi ra khỏi giường để đến đó nhìn con. Mẹ ân hận đã làm con xấu hổ với bạn trong suốt thời gian con đi họcđây. Con biết không, hồi con còn nhỏ xíu, con bị tai nạn hỏng mất một bên mắt. Mẹ không thể ngồi yên nhìn con lớn lên chỉ một mắt, nên mẹ đã cho con con mắt của mẹ. Mẹ đã bán tất cả những mẹ để bác sĩ có thể thay mắt cho con, nhưng chưa bao giờ mẹ hối hận về việc đó. Mẹ rất hãnh diện con đã nên người, mẹ kiêu hãnh những mẹ đã làm được cho con. Con đã nhìn thấy cả một thế giới mới, bằng con mắt của mẹ, thay cho mẹ

Mẹ yêu con lắm,


Mẹ
...".*****


Con dù lớn vẩn là con của Mẹ

Đi suốt đời lòng Mẹ vẩn theo con...


******

Khi 1 tuổi, Mẹ cho ăn tắm cho bạn, còn bạn thì khóc cả đêm.
Khi 2 tuổi, Mẹ tập cho bạn đi những bước đầu tiên, khi đi được thì bạn lại bỏ chạy đi mất khi Mẹ gọi.
Khi 3 tuổi, Mẹ nấu cho bạn những món ăn với tất cả tình yêu thương thì bạn đáp lại bằng cách hất chén đĩa xuống sàn nhà.
Khi 4 tuổi, Mẹ đưa cho bạn những cấy bút chì màu, bạn lại dùng chúng đi bôi trét vẽ bậy khắp nơi.
Khi 5 tuổi, Mẹ mặc áo đẹp cho bạn đi chơi còn bạn lại tìm cách lăn trên đất bẩn.
Khi 6 tuổi, Mẹ dẫn bạn đến trường, còn bạn cứ mãi cằn nhằn: "con không đi học đâu!"
Khi 7 tuổi, Mẹ mua cho bạn nhiều đồ chơi để rồi bạn lại vứt chúng lăn lóc khắp nơi.
Khi 8 tuổi, Mẹ mua cho cây kem bạn ăn làm chảy kem ướt hết vạt áo.
Khi 9 tuổi, Mẹ thuê giáo dạy đàn cho bạn còn bạn thì luôn phụng phịu miễn cưỡng tập đàn.
Khi 10 tuổi, Mẹ cả ngày lái xe đưa bạn đi hết nơi này đến nơi khác vui chơi cùng bạn , mỗi khi tới nơi bạn nhảy ra khỏi xe chẳng bao giờ ngoái đầu nhìn lại.
Khi 11 tuổi, Mẹ đưa bạn bạn của bạn đi xem phim, bạn lại đi chọn chỗ ngồi cách Mẹ mấy dãy ghế để gần bạn mình hơn.
Khi 12 tuổi, Mẹ dặn bạn đừng xem TVquá nhiều, còn bạn thì đợi cho đến khi Mẹ rời khỏi nhà mới mở TV xem cho thỏa thích.
Khi 13 tuổi, Mẹ nói: "Để Mẹ cắt tóc cho con," bạn trả lời: "Mẹ không khiếu thẩm mỹ."
Khi 14 tuổi, Mẹ trả tiền cho bạn đi trại một tháng, còn bạn lại quên chẳng hề viết cho Mẹ một tấm thiệp từ chỗ nghỉ .
Khi 15 tuổi, Mẹ bạn đi làm về mong bạn ôm hôn Mẹ, còn bạn thì đóng chặt cửatrong phòng riêng.
Khi 16 tuổi, Mẹ khuyên bạn để tâm học hành tạo dựng tương lai, còn bạn thường xuyên đi chơi mỗi khi hội.
Khi 17 tuổi, trong khi Mẹ mong chờ một hồi âm điện thoại quan trọng thì bạn ôm điện thoại trò chuyện suốt buổi.
Khi 18 tuổi, Mẹ đã rơi lệ vui mừng trong ngày lễ tốt nghiệp trung học của bạn, còn bạn thìlại vui chơi với bạn cho đến sáng hôm sau mới về nhà.
Khi 19 tuổi, Mẹ đau lòng khi bạn muốn rời khỏi tổ ấm để mướn nhàriêng.
Khi 20 tuổi, Mẹ hỏi bạn về người yêu, bạn trả lời: "Đó không phải việc của Mẹ!"
Khi 21 tuổi, Mẹ gợi ý về định hướng sự nghiệp trong tương lai, đáp lại bạn nói: "Con chẳng muốn giống như Mẹ!"
Khi 22 tuổi, Mẹ dự lễ tốt nghiệp đại học của bạn, sau buổi lễ bạn hỏi ngay: "Liệu Mẹ thể trả tiền cho chuyến du lịch của con không"
Khi 23 tuổi, Mẹ đến thăm bạn, còn bạn luôn tìm cách tránh cảm thấy ngượng ngùng trước bạn .
Khi 24 tuổi, Mẹ gặp người yêu chưa cưới của bạn nhắc nhở hai bạn về chuyện gia đình, bạn nhăn nhó càu nhàu: "Thôi Mẹ!"
Khi 25 tuổi, Mẹ giúp trả tiền đám cưới của bạn rồi Mẹ khóc nói với bạn rằng: "Mẹ yêu thương con biết bao!"
Khi 30 tuổi, Mẹ ước ao cháu để bồng bế, bạn trả lời Mẹ: "Thời nay mọi điều đã khác!"
Khi 40 tuổi, Mẹ rủ bạn đi mừng sinh nhật nôị của bạn, còn bạn trả lời: "Bây giờ con rất bận!"
Khi 50 tuổi, Mẹ sức khỏe đã yếu dần muốn bạn thường xuyên đến chăm sóc, trong khi bạn đang phải mải tìm đọc cuốn sách: "Những gánh nặng cha mẹ phải chịu đựng khi nuôi con."
. . . rồi một ngày kia, Mẹ âm thầm nhắm mắt ra đi. Một cảm giác chưa bao giờ xảy ra với bạn trước đó: bạn như thấy sấm chớp nổ tung trong tim mình.

Bạn
đã mất hết cả một bầu trời yêu thương trong đời người...

Bạn
ơi! Nếu Mẹ bạn vẫn cònbên bạn hôm nay, bạn đừng quên hãy yêu Mẹ hơn bao giờ hết nhé. Hãy tranh thủ về thăm mẹ trong khi thời gian. Một lời nói yêu thương không thôi cũng chưa đủ để đáp lại tình thương yêu của mẹ dành cho mình đâu. Nếu Mẹ bạn không còn nữa thì hãy luôn tưởng nhớ đến tình yêu biên Mẹ đã dành cho bạn. Hãy nhớ luôn yêu thương Mẹ bạn chỉ một người Mẹ duy nhất trong suốt cuộc đời mình...

Ai đang làm những điều sai trên hãy sửa lại mình khi chưa quá muộn pạn nhé bởi người ta nói rằng "trái tim người mẹ là một vực sâu thăm thẳm và ở dưới đáy ta luôn tìm thấy sự tha thứ" mà...




ST