29/1/13

Đời thật khó sống


Ưh. Khó thật. 23 năm đã đủ dài để mình gọi nên tiếng đời chưa nhỉ. Mình ko biết. Chỉ là vì mình không thix con người đó tí nào, mặt mày sáng sủa áo quần bảnh bao mà sao nói toàn những lời cay độc. Giỏi giang hơn người thì người ganh ghét, ngang tầm bằng người thì bị chê là ko có năng lực còn mà thua kém người thì ôi thôi...người nhìn bằng nửa con mắt và coi như vật vô hình. Mình ko thix nhưng mình phải biết chấp nhận thôi, phải có người này người kia thì cuộc sống này mới thú vị chứ. Buổi tối ngồi café với mấy đứa bạn, sau một hồi hàn huyên thằng bạn mình túm lại một câu như thế này: “t ah con gái mà đi làm ko được tui thấy việc đơn giản nhất là lấy chồng chăm con đó t ah”. Đang rầu nghe xong muốn tăng xông máu với tên này luôn. Về nhà thấy ông anh ngồi như tượng đá, chào hỏi qua loa rồi tìm cách biến gọn trả lại vùng trời bình yên cho ổng. Chắc ở cty ổng cũng có chuyện gì rồi. Mình thì rất ghét thái độ giận cá chém thớt. Đối với mình nước mắt có thể chảy như mưa trên đường về nhưng bước vô nhà mình sẽ tìm lại chính mình. Hỉ, nộ, ái, ố ngoài kia mình ko cần quan tâm. Nằm xuống bật một bản nhạc ko lời và nghe một bài thuyết giảng cho lòng dịu êm rồi ngủ lúc nào ko hay. 1h30 giật mình thức giấc...nhạc vẩn du dương. Cùng 1 bản nhạc mình nghe ko biết bao nhiêu lần rồi mà sao trong đêm thanh vắng cảm xúc như mới nghe lần đầu. Lạ thật, dường như vào những thời điểm khác nhau con người ta cảm nhận mọi thứ diển ra quanh mình với những xúc cảm khác nhau hay sao. 6h30 choàng tỉnh với tay mở cái đt, tin nhắn lúc 6h05 “ Bình tĩnh làm cho tốt nha. Ko được cũng ko sao. Cố hết sức thôi. Bạn tui lúc nào cũng top ten mà. Ngày bình yên."  Cười một cái rồi bước xuống giường, đón chào 1 ngày mới với tất cả niềm hân hoan. Đã từng đọc một quyển sách viết rằng:” Hãy đối xử với mọi người bạn gặp gở như thể họ sẽ qua đời vào ngay đêm nay và hãy sống như thể hôm nay là ngày cuối cùng trong cuộc đời mình”. Ưh, nói rằng ko sao cả, đứng lên và bước tiếp thôi. Đời nó dở nhưng ta vẩn cứ niềm nở và chẳng cần phải than thở làm gì nhỉ >,<
















"Muốn thành công phải qua nhiều thất bại
Trên đường đời có dại mới nên khôn
Đem gian lao mà tô luyện tâm hồn
Một lần ngã là một lần vững bước
Chưa thất bại chưa phải người từng trải
Chưa đau thương chưa phải bước vào đời
Nếu con người chỉ sợ hạt mưa rơi
Thì nắng ấm sẽ ko bao giờ đến!



25/1/13

Remember when


Nhẹ nhàng, sâu lắng  đong đầy cảm xúc.... nền nhạc lồng ghép trong trích đoạn bộ phim vút bay. Tình yêu của carl và ellie thật đẹp. Họ ko thể có con nhưng rất hạnh phúc. Họ muốn tiết kiệm để có đủ tiền du lịch đến thác Paradise nhưng luôn gặp phải những vướng bận về tài chính Cuối cùng khi họ có thể thực hiện được chuyến đi thì Ellie qua đời do tuổi già... bùn!








21/1/13

20/1


Thôi thế là hết ta chia tay nhau từ đây. Cuộc vui nào cuối cùng rồi cũng đến lúc tàn. Cô Oanh hàng xóm dường như cũng cảm thấy luyến tiếc khi phải chia tay đám quỷ nhỏ,"mấy đứa đi rồi xóm này chắc buồn lắm". Lần đầu tiên đi chơi về khuya sáng ra 2 con mắt cứ muốn riếp lại. Phố SG về đêm thật yên tĩnh đến lạ lùng hay tại lòng người đang trống vắng...

Hạnh phúc là gì đôi lần ta tự hỏi
Nhìn nhau hoài mà nghĩ mãi ko ra
Để bây giờ khóc trước lúc chia xa
Ta mới hiểu đó là hạnh phúc....









19/1/13

KO ĐỀ BUỔI SÁNG



Buổi sáng
Với niềm vui nhẹ hẫng
Tôi rời khỏi nhà nghe giọt sương vỡ trong câm lặng
Nhìn đứa trẻ gặm ổ bánh mì
Mới hay mình quên bửa điểm tâm

Tôi men theo đường cái
Thấy lão già mù ngồi sẵn tự bao giờ
Chiếc nón rách trước mặt
Rỗng không…

Tôi ngồi đối diện với ông như đối diện mảnh đất nghèo cũ kĩ
Nghe ông hát bài ca quuê hương…
Cánh cò nhớ lúa bay rợp trời quê mẹ
Bay qua giấc mơ tuổi nhỏ
Tôi giẫm lên tất thảy mùi hương
Vẩn không sao nhận ra mùi của cha lẩn trong miền cỏ cấm
Tôi tưởng tượng đôi tay người rắn chắc
Nâng tôi lên khỏi mặt cảm, ưu phiền…

Cứ mổi ngày tôi lại đến
Ngồi trước mặt lão già mù và trả cho ông một tờ bạc lẻ
Để mua về giấc mơ…





St

7/1/13

Và cơn mưa tới




Sáng nay trời mưa bay thật là ko muốn thức dậy chút nào. Ước gì vẩn còn là cuối tuần để nằm nướng thêm tí nữa thì mới tuyệt làm sao, ko thì ước gì có ai đó đi làm dùm mình cũng được. hixx... đi qua những con đường vốn quen thuộc từng ngày mà sáng nay cảm thấy có gì đó khác khác. Giáng sinh năm nay ko lạnh mà trong những ngày đầu năm như thế này trời lại trở lạnh. Bất chợt thoáng nghe thấy ca khúc Soledad ở đâu đó thấy chạnh lòng quá. Mới sáng sớm ra ai mà đã mở nhạc buồn thế này ko biết. “…anh có thể đánh đổi cả cuộc sống của mình để chúng ta có thể quay lại như ngày xưa ấy”… I would give my life away, if it could only be the same … lúc có rồi ko biết nắm giữ để xa rồi mới thấy nuối tiếc là sao. Là sao ko hiểu nổi??? Mãi miên mang trong dòng suy nghĩ để rồi một hình ảnh thân thương quen thuộc ngày nào lại ùa về trong trí nhớ. Trước đây vào những ngày mưa mình vẩn hay bắt gặp hình ảnh một người thường  đứng một mình ngoài ban công kí túc xá, mắt nhìn rớm lệ. Kĩ niệm tình đầu khó thể nào phai trong lòng người đó bởi nó quá lớn, có quá nhiều kĩ niệm đẹp trong những ngày mưa. Nghe kể thôi mà mình còn thấy thích huống chi là người trong cuộc. Những cánh rừng Kbang đầy nắng…những chiều mưa…ôi con người…nói rằng yêu thương là động lực để cho con người ta cố gắng và thấy được giá trị của con người nhưng nhiều khi lí trí lấn át con tim. Chị bảo 2 người chia tay vì chị biết anh thấy cảnh nhà chị nghèo và sau chị còn 4 đứa em gái đang tuổi ăn tuổi học. uh thì vậy đi, chị cũng ko níu kéo nhưng nổi buồn chỉ mình chị mang. Bẳng đi 1 thời gian rồi một hôm ghé vào trang face của chị, một nhóc con bé bỏng dể thương nhưng ko thấy hình cưới… Người ta nói con gái tuổi Dần lận đận, chị sống thiên về tình cảm nên quyết định của chị chắc chắn chị đã suy xét rất nhiều... Đôi khi hạnh phúc là yêu thương và chấp nhận. Đọc những comment chị viết với bạn bè thấy rằng chị đang rất hạnh phúc và tự hào về nhóc con, chị sẽ lo cho nó một cuộc sống như chị từng mong ước mà ko cần ai khác. Sống như thế nào cũng là sống, chủ yếu là cách nhìn về tương lai của mổi người mà thôi. Cầu cho chị sẽ mãi luôn hạnh phúc với niềm riêng của chị nhé. Còn niềm riêng của mình là sáng đã dậy trể còn lãng mạng hay lãng đãng gì ko biết mà ko thèm ăn sáng để chưa đến 10h là bụng dạ đã biểu tình dữ dội. Cứ cái kiểu này mai mốt chắc phải trữ sẵn bánh trái cứu đói quá…hix