26/12/10

26/12

Tan học, lẽ ra như mọi ngày nó sẽ về nhà ngay

nhưng hôm nay nó lại muốn lang thang. Phố Sài

Gòn vốn ồn ào, náo nhiệt và dòng người vẩn lướt

nhẹ.


Buồn thì không hẳn nhưng nó thấy thật khó mà

bình thường khi biết rằng có ai đó chưa hiểu

đúng về mình. Nó không muốn thanh minh, cũng

không muốn chia sẻ gì cả. Trên đời, thứ nó ghét

nhất đó là lòng thương hại.


Ai đang khóc, ngoài kia trong đêm tối


Có đủ thân, để gọi là bạn mình


Giọt nước mắt, muốn đưa tay khẽ thấm

Có đủ gần, để làm kẻ kế bên..........





25/12/10

H. ơi, bình yên chốn thiên đường !

Có ai tin trên đời này có cái gọi là số phận? 
Tại sao có những nổi đau tưởng chừng như không thể lại xảy ra quá đổi bất ngờ và đột ngột đến vậy. Bạn ra đi khi đang là sinh viên năm cuối của một trường đại học, bao ước mơ, nguyện vọng còn dang dở trên tay. Vậy mà… T ơi, tối qua Hòa gặp tai nạn...mất rồi. Chiều nay nhỏ Lan gọi điện mà T không muốn tin đó là sự thật. Hòa ơi có biết. Tại sao ra đi quá nhanh như vậy, chỉ mới tuần trước T còn gặp H trên đường. H khoe đang làm đề tài tốt nghiệp, ra tết là H đi thực tập rồi. Nào ai ngờ đó là lần nói chuyện cuối cùng của hai đứa. H nói tuần này H sẽ về quê, noel là đám cưới của chị gái H. Còn nhớ T bảo H mang quà quê lên, H đồng ý rồi, còn hứa tết này về sẽ kéo lớp mình ra quảng trường  uống nước mía giống năm ngoái nửa mà. H đã hứa tại sao không thực hiện…
Ngày đó trong đám bạn học, H là đứa con trai học cừ nhất nhóm. H nhỏ bé trông baby và nói chuyện rất duyên. Đêm noel có bao nhiêu gia đình được vui vầy trong niềm vui trọn vẹn và có bao nhiêu gia đình phải chịu cảnh mất mát đau thương như gia đình H đây . Buổi trưa con gái về nhà chồng, buổi tối đứa con trai độc nhất ra đi mãi mãi , không biết còn nổi đau nào lớn hơn. Bạn tôi hiền lành, học giỏi đường tương lai đang rộng mở, chỉ còn mấy tháng nửa là ra trường, còn chưa kịp báo hiếu cha mẹ thì đã về cỏi hư vô. Đau thương nào hơn thế nửa...Tai nạn khủng khiếp đã giành cướp đi tuổi xuân của bạn. Tất cả chỉ như mới đây thôi, không ngờ. L nói trưa mai gia đình đưa tang bạn rồi, làm sao đây khi sáng mai T  còn bài thi kết thúc học phần. H ơi, tha lổi cho đứa bạn xấu xa nầy không kịp về bên bạn tiển đưa đoạn đường cuối.Ở nơi đây cầu mong linh hồn bạn chốn thiên đường được bình yên…bình yên…dẩu…







22/12/10

Anh có biết

Em không buồn vào những lúc chiều đi

Xao xác gió, nắng trải dài lối cũ

Con đường vắng chỉ mình em đứng lại

Anh đi rồi con dốc cứ dài thêm.

***

Ừ, em sẽ không khóc trong những đêm

Gửi nỗi nhớ tan vào trong gió buốt

Gom góp nắng cất vào miền quen thuộc

Của một thời em sống chẳng vì em.

***

Kỉ niệm ư, rồi cũng sẽ cũ mèm

Chẳng níu kéo làm j những kí ức ngày xưa

Anh đã khác và nụ cười cũng khác

Chẳng nghoảnh nhìn anh cứ bước chân đi.

***

Em chắc sẽ chẳng buồn khóc làm chi

Bởi với anh tình yêu chỉ là một vế

Mọi thứ với anh đều là có thể

Duy chỉ một điều …

***

Mùa thu rồi anh có biết không anh

Lá đã rụng khắp con đường em bước

Chợt thấy mình chẳng thể nào đánh cược

Một đời người đổi lấy một tình yêu.

21/12/10

Hạnh phúc ở dưới chân

Đôi khi con người ta cứ mải mê lao mình vào cuộc kiếm tìm hạnh phúc để rồi có lúc chợt nhận ra rằng hạnh phúc đang ở ngay dưới chân mình nhưng lại không có đủ can đảm và không đủ dũng cảm để cúi xuống nhặt nó lên…
Cây cao lớn, sừng sững tựa một chàng trai lực lưỡng đang vươn những cánh tay dài chắc chắn, trải rộng tán lá khỏe mạnh ra xung quanh như bao bọc, chở che, như ôm lấy Cỏ vào lòng. Đầm ấm…
Cuộc sống cứ thế lặng lẽ trôi. Đến một ngày trời xanh hửng nắng, gió mát vi vu thổi, những áng mây trắng trôi bồng bềnh, phiêu lãng ở trên cao. Đêm ấy, cây mơ màng, đưa mắt ngước nhìn lên phía những vì sao và nghĩ: “Đẹp quá, nơi đó phải chăng là thiên đàng?”.

Cây quyết định sẽ đi đến đó, quyết định rời bỏ ngọn Cỏ, vươn cao mình lên phía những vì sao.
- “Anh đi đâu vậy?” - Cỏ cất tiếng hỏi khẽ.
“Tôi đi tìm những vì sao hạnh phúc” - Cây lạnh lùng đáp và cất bước ra đi. Cỏ im lặng nhìn theo, cúi đầu không nói. Cỏ ở lại một mình nơi triền đất thảo nguyên rộng lớn, còn Cây thì ngày càng vút cao và những cành lá ngày càng vươn xa. Bởi vì Cây mong một ngày đi đến bầu trời cao. Bởi vì Cây mơ ước một ngày được gặp các vì sao ngời sáng…
Khoảng cách của Cây và Cỏ cũng ngày càng xa hơn…
Cuộc sống lặng lẽ trôi đi. Cho đến một ngày, Cây đã trở thành bậc đại thụ sừng sững giữa thảo nguyên bát ngát nhưng vẫn chưa với được những vì sao cho riêng mình… Cỏ cũng không còn màu xanh nữa mà trở nên vàng úa và lặng lẽ ở phía dưới cây cao.
Cây bắt đầu mệt mỏi nhận ra rằng mình không thể đi đến cái nơi bản thân vẫn cho là thiên đường hạnh phúc. Cây hối hận nhìn xuống phía dưới. Cỏ vẫn ngồi đó, vẫn đang vui đùa với những cánh hoa, vẫn đang thướt tha cùng muôn loài bướm.
Cây chợt cảm thấy nuối tiếc, hối hận khi hiểu: Hạnh phúc chính là điều mà Cây đã từng có và đánh mất. Cây buồn, nỗi buồn không thể nói cùng ai…
- “Cây ở trên đó thế nào?” - Một ngày Cỏ cất tiếng hỏi thăm.
- “Mọi thứ ở đây đều tốt. Được làm bạn với Gió và nghe tiếng chim hót líu lo. Cuộc sống muôn màu và rất là vui vẻ” - Cây ngẩng cao đầu trả lời ngọn Cỏ.
- “Vậy là Cây đã tìm thấy những vì sao hạnh phúc ?” - Cỏ nhìn Cây hỏi tiếp. 
Cây gật đầu đưa mắt nhìn Cỏ rồi khẽ mỉm cười quay đi, ngẩng cao đầu hướng về phía các vì sao lơ đãng. Không phải vì Cây muốn tiếp tục đi tìm hạnh phúc mà đơn giản, Cây đang cố tránh một ánh mắt nhìn.

Vì Cây đang nói dối! Vì Cây biết mình cô độc. Vì Gió chỉ đến rồi Gió lại đi. Gió bỏ Cây ở lại và lả lơi thổi mãi chứ không bao giờ dừng lại. Và Chim cũng vậy, Chim không thể ở đó hót mãi cho Cây nghe.
Cây biết Cây là kẻ cô đơn nhưng cái bản tính kiêu căng vốn có đã không cho phép Cây hạ độ cao, thừa nhận sự nuối tiếc. Cây sợ phải xấu hổ, sợ tỏ ra mình yếu đuối. Vì thế, Cây mãi ngẩng cao đầu và không chịu nhìn xuống…
Cuộc sống lại lặng lẽ trôi đi… Cho đến một ngày, Bão đến! Cây đương đầu chống chọi. Bão gào rú, Cây ngả nghiêng rung chuyển. Bão thổi mạnh, Cây bật gốc lung lay. Bão cười, Bão đẩy nhẹ, Cây ngã xuống đổ gục, nằm yên trên thảo nguyên lạnh lẽo… Cây kiệt sức, lịm đi.
Hôm sau Bão hết, trời xanh lại hừng sáng. Cây mở mắt nhìn lên, bầu trời xa vời vợi, nhưng màu xanh của Cỏ thì lại thật gần và ấm áp.
Cây chết, cỏ mọc xung quanh.
Một thời gian sau nơi cây đổ xuống mọc lên một loài cây lạ.
Và người ta đặt cho nó tên là cây Xấu Hổ. Một cây Xấu Hổ
với cỏ mọc xung quanh.
Đôi khi con người ta cứ mải mê lao mình vào cuộc kiếm tìm hạnh phúc để rồi có lúc chợt nhận ra rằng hạnh phúc đang ở ngay dưới chân mình nhưng lại không có đủ can đảm và không đủ dũng cảm để cúi xuống nhặt nó lên…

st






20/12/10

Ðôi khi trong cuộc sống, có lúc bạn cảm thấy bạn nhớ ai đó đến nỗi muốn chạy đến và ôm chầm lấy họ. Mong rằng bạn sẽ luôn mơ thấy họ. Hãy mơ những gì bạn muốn, đi đếnnơi nào mà bạn thích, hãy làm những gì bạn thích vì bạn chỉ có một cuộc sống và một cơ hội để làm tất cả trong cuộc đời.Mong rằng bạn luôn có đủ hạnh phúc để vui vẻ, đủ thử thách để mạnh mẽ hơn, đủ nỗi buồn để bạn trưởng thành hơn!

Khoảng khắc

Vậy là nhv ta xây nhà trên Mul cũng hơn tuần nay rùi đấy nhỉ, đôi khi cũng tự hỏi không biết mình có nên ghi vào đây những suy nghĩ, cảm nhận của mình hay không nửa. Đơn giản vì mình cũng không có thói quen online hay nói quá nhiều về cuộc sống. Nhưng mà nhiều lúc cũng cảm thấy con người không cần giữ quá nhiều điều bí mật trong tâm trí.
Mình biết rằng mọi chuyện rồi cũng sẽ trở thành dĩ vãng và không ai có thể đổi ngược được thời gian nhưng rồi sau tất cả  mình vẩn còn giữ lại chút gì đó của riêng mình. Mình sẽ ghi vào đây những chia sẽ để cảm nhận cuộc sống của chính mình và những người xung quanh, là nơi để suy ngẫm về cuộc sống hay nhiều khi chỉ là một lời xin lổi, một lời cảm ơn gửi đến một ai đó. Mình biết rằng có những người mình sẽ chẳng bao giờ biết họ là ai, và có thể chẳng bao giờ gặp, nhưng trên hết đó là sự chia sẽ, đó cũng chính là sự bình yên và để rồi lâu lâu đọc lại, lại cười chính mình hoặc sẽ là một khoảng lặng…. rất thật.


16/12/10

Chỉ là ngày hôm qua

Không phải quá khứ, chỉ là ngày hôm qua

Khi chiếc lá vàng rụng rơi trước cửa
Khi vầng trăng khép mình còn một nửa
Khi cánh chim bay khuất cuối chân trời.


Không phải tiêc nuối, chỉ là giọt nước mắt rơi
Xót xa cho một thời ta đã mất
Không phải khổ đau, chỉ là một lần ta khóc
Là nước mắt cho ta, là nước mắt cho mình.


Không phải oán hờn, chỉ là một phút lặng thinh
Để em đưa ta về lại thời xưa cũ
Để ta ngắm nhìn em ngàn năm say ngủ
Để thêm một lần, nhờ gió gửi nụ hôn.

Không phải đớn đau, chỉ là một phút đập dồn
Trái tim ta cũng theo em yên ngủ
Một thời đau, một đời qua đã đủ
"Hãy ngủ đi nào, hỡi trái tim của ta".

Còn lại gì cho năm tháng đã qua
Một thời yêu, và một đời tiếc nuối
Một người đi mãi, và một nguời theo đuổi
Quá khứ nào trở lại ở tương lai.

Không phải ngày sau, sẽ chỉ là ngày mai
Ngày xanh thắm cho hai ta đoàn tụ
"Để trái tim anh sau bao ngày say ngủ
Thêm một lần, cháy bỏng để yêu em"

14/12/10

Hạc giấy

Sự hiểu lầm có thể làm cho con người ta mất đi vĩnh viễn 1 thứ gì đó mà ta rất yêu quý, để rồi, khi nhận ra thì đã quá muộn...
Có một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì sáng lạn nhưng họ vẫn luôn rất hạnh phúc bên nhau.
Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc về điều này và an ủi chàng rằng rồi nỗi đau của chàng cũng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người.Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát.Anh lao vào làm việcquên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty của riêng mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến
những điều mà trước đây vì thiếu nó mà ngưới yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ.
Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái xe,chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ
giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sốnglại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họthấy rằng anh bây giờ không còn như xưa, rằng anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh,
chính người mà trước đây con gái họ chối từ đã làm được điều đó.
Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên biamộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào. Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi Paris.Nàng đã mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽcòn tiến rất xa trên bước đường công danh.Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ
nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn.

Chàng trai bật khóc. 
Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy đã không còn ở bên ta nữa. Có
thể họ đã chẳng yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họnhưng điều này không có nghĩa rằng họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có. 


Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu.Những gì trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những gì trong tim bạn thì mãi mãi ở lại.




st


12/12/10

Nhớ ....

Mẹ ah. chiều nay. lạnh... Cái lạnh làm nổi nhớ nhà ùa về trong con, da diết…Mùa này mà ở quê mình lạnh phải biết, những ngày này mà vào sáng sớm sương giăng mù trời. Vẩn nhớ những ngày xưa ấy, mổi sáng sớm bị mẹ gọi dậy học bài lúc 5 giờ sáng với con là một cực hình, lại vùng vằng rúc đầu trong chăn ấm, để rồi sáng ra lại nghe mẹ cằn nhằn. Giờ đây xa rồi con lại thèm được trở về những giây phút ấy, được cảm nhận cái không khí lạnh mướt mổi sáng mai thức dậy.
Nhớ...
........
Một nổi buồn vu xâm chiếm tâm hồn. con cầm máy gọi về cho mẹ. Vẩn như mọi lần, vẩn giọng nói ấm áp đó, mẹ vẩn nhắc nhở con đủ thứ trên đời, mặc dù con gái mẹ đã sống xa nhà cũng lâu rồi mà, với mẹ con lúc nào cũng là một con bé hay mè nheo phải không mẹ.
Rồi con hỏi mẹ chuyện nhà mình dạo này sao rồi, con hỏi ba mẹ có khỏe không. Mẹ cười, mẹ nói cả nhà  đều khỏe, con lo học hành cho tốt. Rồi con cũng sẽ tin điều đó như mọi lần nếu như không gọi cho anh ngay sau đó. Anh nói với con mẹ bị gãy tay vậy mà mẹ lại giấu con. Mẹ đau mà sao mẹ không nói cho con biết. Mẹ biết tính con gái, mẹ sợ con lo lắng nhưng mẹ có biết, nếu mẹ cứ giấu con như vậy con sẽ cảm thấy có lổi như thế nào. Anh cúp máy rồi con lại gọi cho mẹ, con trách mẹ sao giấu con thế mà  mẹ cười, mẹ vẩn luôn lạc quan như thế. Mẹ sợ con sẽ lo lắng. Mẹ cười mà có biết nước mắt con đang rơi. Thương mẹ lắm. Cố nén tiếng nấc đắng nghẹn cổ, không cho mẹ biết là con  đang khóc, để mẹ thấy rằng con gái mẹ cũng dũng cảm lắm mà. Lúc ở nhà có hai mẹ con thủ thỉ với nhau, giờ con đi rồi chắc mẹ cũng buồn lắm.
Mẹ không hay bệnh, thỉnh thoảng chỉ cảm cúm, nhức đầu, những lúc như vậy có con lại giành việc nhà với mẹ, mà lúc bình thường mẹ vẩn hay la con sao làm biếng đó. Giờ con không có nhà lấy ai giành với mẹ nửa. Mấy anh thì đi làm suốt, ba thì vẩn hay vụng về. Nhắc mẹ phải nghỉ ngơi để còn mau khỏe, mẹ ừ rồi đó mà con biết mẹ chẳng chịu ở không đâu.Tính mẹ vẩn chịu thương chịu khó như vậy. Tết này con sẽ lại về với mẹ, giữ sức khỏe nhé mẹ của con


Làm ơn

Nếu không muốn đi hết con đường...
thì nên dừng lại trước lúc kịp hoàng hôn
không ai bắt ta phải sống cuộc đời cho người khác
muôn triệu tình yêu có muôn triệu lần đích đến
làm ơn đi mà!...

Khi ta khóc không cần ai lau nước mắt cho ta?
khi ta cười không cần ai chia sẻ?
cần một quãng đời tự do hơn là cần một hơi ấm mặc cả
hãy thử cắn chặt môi...

Giữa mùa đông đôi khi một cơn bão tuyết còn quí hơn một đốm lửa trong tim người
giữa nỗi đau biết đâu lại tìm ra một sự bình yên khác
giữa đêm đen cũng phải đến lúc tự ta làm ra ánh sáng
giữa những ngày qua phố đôi khi cần một lần lạc bước
đi khỏi cuộc đời của mình...

Nếu không muốn đi hết con đường...
thì nên dừng lại, rồi bước đi một con đường khác bằng niềm tin
đừng bắt ta phải sống cho hạnh phúc của người khác
(khi hạnh phúc của ta chỉ là bề ngoài của những giọt nước mắt cay đắng
như một hạt mưa giữa trời nắng gắt...)
làm ơn đi mà!...

Làm ơn đi...
vẫn luôn có một người giang tay ôm chiếc bóng của ta
chờ tìm thấy một người trong đời thật
vẫn luôn có một người đau khi thấy ta hạnh phúc
mà vẫn tự đấm vào ngực mình khi biết ta đơn độc
nghiệt ngã đến tận cùng...

Không ai muốn mình sống mà chỉ được đứng bên cạnh đời người mình yêu thương
cũng chẳng ai muốn đày đọa mình trong mất mát
nhưng tình yêu nào cũng có cái giá xứng đáng...
sao không thử một lần đặt cược với trái tim?

Làm ơn đi mà...
vẫn luôn có một người chờ ta cùng thắp sáng trời đêm!