Có một thời mình đã nắm tay nhau
Đi dọc sân trường vươn đầy hoa sữa
Ngây ngất quá nên nghẹn từng hơi thở
Dại khờ ơi! Mình đã nói gì đâu.
Có một thời mình nhìn trong mắt nhau
Bao ý định chẳng đứa nào dám nói
Điều thầm kín sợ hóa thành nông nổi
Vội vã làm chi khi thu mới bắt đầu.
Có một thời mình cứ đợi chờ nhau
Cứ ý tứ nên cuối cùng dang dở
Mùa thu qua và không còn hoa sửa
Cánh cửa thời sinh viên lặng lẽ khép vào.
Có một thời mình kịp nói gì đâu
Em ngồi khóc tôi dại khờ quá đổi
Mình yêu nhau mà không dám nói
Để tim đau nuối tiếc độ thu về...
ST
2 nhận xét:
Ôi....hay quá Nắng ơi....lãng mạn, tình cảm lắm heheheee nhưng hơi bùn :(
HI...Chắc tại tìm về kí ức một thời nên nó bùn miên mang vậy đó Tuộc ah:))
Đăng nhận xét