Hôm nhỏ bạn chuyển nhà gọi mình qua thanh lí đống sách vở ngày trước dọn ra khỏi ktx còn gửi lại bên đó mà chưa có t.gian để đi. Lúc chiều cũng tranh thủ 1 tí chạy qua dọn dẹp lại mớ tàn dư sau hơn 4 năm lê lết trên ghế giảng đường. Nói rằng tàn dư cũng hơi quá nhưng mà thực sự những gì nó đc học ở trường và thực tế quá là khác xa nhau và sau 1 năm ra trường thì giờ chẳng còn đọng lại gì nửa cả. Cuộc đời ko thơ mộng như nó vẫn tưởng, nhưng dù sao những năm tháng đi học cũng đã để lại cho nó nhiều kĩ niệm mà có thể nói là đáng nhớ trong cuộc đời. Nó may mắn hơn mấy đứa bạn cùng trang lứa, tuy đi học xa nhà nhưng giửa chốn Sài thành nhộn nhịp đó, nó vẫn còn có các anh chị em và ng thân… ko cảm thấy lẻ loi, ko phải bon chen nhiều. Ngày đó nó sống cùng anh chị nhưng nhà xa nên phải chuyển vào ktx. Ngay ngày đầu tiên bước chân vào ktx nó đã nhận đc sự iu mến của mọi người rất nhiều. Sau này nghe mọi người kể lại là do lúc ấy trông nó hiền lành,dể thương nên mọi người chẳng ai mà bắt nạt làm gì. ừh ko thương sao đc khi mang tiếng đi học đh mà còn khóc hu hu như con nít vậy chứ… ko cố ý nhưng hôm đó thấy bà chị lên thăm tự nhiên tủi thân ngồi khóc ngon lành, nhất quyết đòi về ko chịu ở ktx nữa… mấy hôm sau về nhà chơi cứ bị chọc woai, đến giờ lâu lâu vẫn còn bị chọc. hix… nhiều khi nghĩ lại cũng thấy xấu hổ wa đi thui…
Nó tạm biệt ktx với những đêm thức trắng chờ mưa sao băng, những đêm giáng sinh cùng trang trí phòng ốc rồi lại hùa nhau xé giấy thả rơi từ trên ban công xuống đất làm mưa tuyết để rồi sáng mai ra nghe thầy quản giáo la oai oái mà thầy nào có bit là đứa nào đâu, chẳng lẽ lại phạt nguyên khu ktx. Ngày đó tụi nó đúng là phá như giặc…
Cứ thế… mãi ngồi miên man trong dòng suy nghĩ vẩn vơ giửa mớ ngổn ngang giấy tờ để rồi nó lại tìm đc 1 kĩ vật vô giá mà sau mỗi năm đổi phòng nó ko biết đã lưu lạc phương nào. Lá thư mẹ gửi cho nó từ hồi nó mới học năm nhất. đã 5 năm rồi. vẩn còn đc kẹp ngay ngắn trong sổ giáo án mà lâu nay nó cứ ngỡ là mất rồi. Chưa kịp giở ra chỉ vừa thoáng nhìn thấy dòng chử mẹ nhớ con nhiều lắm mà nước mắt đã chảy như suối, làm con H heo cũng hết hồn ko biết chuyện gì... ngày đó đám bạn học ganh tị với nó lắm vì chẳng đứa nào đc mẹ gửi thư cả, cùng lắm là gọi điện nói vài ba câu rùi thôi. Uh thì thời buổi công nghệ cao cái gì cũng nhanh, gọn, lẹ nhưng vô tình cũng làm mất đi những giá trị tinh thần rất nhiều. Thời bi giờ kiếm đâu ra 1 lá thư tay nữa chứ. Email, internet, đt đầy ra đó nhưng những giá trị tinh thần thì làm sao bằng đc. Giờ ngồi viết những dòng này mà nó cảm thấy nhớ mẹ kinh khủng. ước gì bây giờ đc ở nhà, đc nằm ôm mẹ mà ngủ là số zách^^... lúc ở nhà nó vẩn tíu tít với mẹ chẳng rời, đi đâu cũng bám mẹ ... mẹ hay nói nó sao giống con mèo wa, đi đâu cũng nũng nịu nhưng ko bám mẹ thì bám ai chứ nhà toàn mấy ông anh trai nói chuyện cứ vô duyên thấy sợ mà… Mẹ của nó không xinh, không sang, không học cao hiểu rộng, không đi làm chức này chức nọ, thậm chí... mẹ cũng không biết đi xe máy luôn. Đơn giản mẹ chỉ là mẹ, là 1 phụ nữ quanh năm suốt tháng làm tất cả các công việc nội trợ cho chồng cho con... Mẹ của con giản dị như thế đó... Mẹ giản dị...giản dị cả trong cách ăn mặc, trong cách ăn nói thiệt thà, thân thiện...vì mẹ giản dị nên con gái của mẹ cũng giản dị luôn, đến nổi bi giờ mọi người cứ hay gọi con gái mẹ bằng cái biệt danh là cô gái đến từ hôm kia lun rồi... con thấy cái biệt danh đó cũng dể thương mẹ ah. Uh thì đến từ hôm kia cũng đc nhưng con vẫn đang sống cho hôm nay mà. Cảm ơn mẹ đã đưa con đến với cuộc đời này, cảm ơn tạo hóa đã cho con đc làm con của mẹ để con có thể cảm nhận đc những điều giản dị đang quanh con là đáng quý! Cuộc sống không phải là những ngày qua đi, mà là những ngày khắc sâu trong trí nhớ, mẹ nhỉ...
.jpg)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét