Tan học, lẽ ra như mọi ngày nó sẽ về nhà ngay
nhưng hôm nay nó lại muốn lang thang. Phố Sài
Gòn vốn ồn ào, náo nhiệt và dòng người vẩn lướt
nhẹ.
Buồn thì không hẳn nhưng nó thấy thật khó mà
bình thường khi biết rằng có ai đó chưa hiểu
đúng về mình. Nó không muốn thanh minh, cũng
không muốn chia sẻ gì cả. Trên đời, thứ nó ghét
nhất đó là lòng thương hại.
Ai đang khóc, ngoài kia trong đêm tối
Có đủ thân, để gọi là bạn mình
Giọt nước mắt, muốn đưa tay khẽ thấm
Có đủ gần, để làm kẻ kế bên..........
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét