Nhớ...
........
........
Một nổi buồn vu vơ xâm chiếm tâm hồn. con cầm máy gọi về cho mẹ. Vẩn như mọi lần, vẩn giọng nói ấm áp đó, mẹ vẩn nhắc nhở con đủ thứ trên đời, mặc dù con gái mẹ đã sống xa nhà cũng lâu rồi mà, với mẹ con lúc nào cũng là một con bé hay mè nheo phải không mẹ.
Rồi con hỏi mẹ chuyện nhà mình dạo này sao rồi, con hỏi ba mẹ có khỏe không. Mẹ cười, mẹ nói cả nhà đều khỏe, con lo học hành cho tốt. Rồi con cũng sẽ tin điều đó như mọi lần nếu như không gọi cho anh ngay sau đó. Anh nói với con mẹ bị gãy tay vậy mà mẹ lại giấu con. Mẹ đau mà sao mẹ không nói cho con biết. Mẹ biết tính con gái, mẹ sợ con lo lắng nhưng mẹ có biết, nếu mẹ cứ giấu con như vậy con sẽ cảm thấy có lổi như thế nào. Anh cúp máy rồi con lại gọi cho mẹ, con trách mẹ sao giấu con thế mà mẹ cười, mẹ vẩn luôn lạc quan như thế. Mẹ sợ con sẽ lo lắng. Mẹ cười mà có biết nước mắt con đang rơi. Thương mẹ lắm. Cố nén tiếng nấc đắng nghẹn cổ, không cho mẹ biết là con đang khóc, để mẹ thấy rằng con gái mẹ cũng dũng cảm lắm mà. Lúc ở nhà có hai mẹ con thủ thỉ với nhau, giờ con đi rồi chắc mẹ cũng buồn lắm.
Mẹ không hay bệnh, thỉnh thoảng chỉ cảm cúm, nhức đầu, những lúc như vậy có con lại giành việc nhà với mẹ, mà lúc bình thường mẹ vẩn hay la con sao làm biếng đó. Giờ con không có nhà lấy ai giành với mẹ nửa. Mấy anh thì đi làm suốt, ba thì vẩn hay vụng về. Nhắc mẹ phải nghỉ ngơi để còn mau khỏe, mẹ ừ rồi đó mà con biết mẹ chẳng chịu ở không đâu.Tính mẹ vẩn chịu thương chịu khó như vậy. Tết này con sẽ lại về với mẹ, giữ sức khỏe nhé mẹ của con
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét