Buổi sáng
Với niềm vui nhẹ hẫng
Tôi rời khỏi nhà nghe giọt sương vỡ trong câm lặng
Nhìn đứa trẻ gặm ổ bánh mì
Mới hay mình quên bửa điểm tâm
Tôi men theo đường cái
Thấy lão già mù ngồi sẵn tự bao giờ
Chiếc nón rách trước mặt
Rỗng không…
Tôi ngồi đối diện với ông như đối diện mảnh đất
nghèo cũ kĩ
Nghe ông hát bài ca quuê hương…
Cánh cò nhớ lúa bay rợp trời quê mẹ
Bay qua giấc mơ tuổi nhỏ
Tôi giẫm lên tất thảy mùi hương
Vẩn không sao nhận ra mùi của cha lẩn trong miền cỏ
cấm
Tôi tưởng tượng đôi tay người rắn chắc
Nâng tôi lên khỏi mặt cảm, ưu phiền…
Cứ mổi ngày tôi lại đến
Ngồi trước mặt lão già mù và trả cho ông một tờ bạc
lẻ
Để mua về giấc mơ…
St
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét